ông cử nhu Tác giả: Trần Tế Xương
Sơ khảo khoa này bác cử Nhu
Thực là vừa dốt lại vừa ngu
Văn chương nào phải là đơn thuốc
Chớ có khuyên xằng chết bỏ bu |
mùa ngô cũ Tác giả: Trần Dạ Từ
Đuổi bắt trên đồi cao. Trời mưa dầm gío rét. Hai đứa níu kéo nhau. Té lăn cù tưởng chết. Tỉnh dậy dưới chân đồi. Ruộng ngô ai ngào ngạt. Chạy khắp ruộng tìm coi. Nào ngờ em trốn mất. Tháng Ba ngô kết trái. Một... |
về quê cũ.(đường về xứ cũ.) Tác giả: VANBA65 & VUHUNGVIET
VỀ QUÊ CŨ. Xa xứ làm ăn khắp đó đây. Tình thương quê cũ vẫn đong đầy. Vườn xưa nay vẫn nhiều hoa trái. Lối vắng ngày nào ngập cỏ cây. Trông đợi lên đường từng phút một. Chờ mong cất bước cứ hằng ngày. Bao giờ trở... |
tình bạn cũ Tác giả: Nguyên Đỗ
Tình bạn cũ như rượu nho ấp ủ. Càng lâu năm càng đậm vị thêm ngon. Những cảm rung thấu hiểu tận tâm hồn. Một ánh mắt truyền giao muôn làn sóng. Tình bạn cũ như sa kê hâm nóng. Nhấm vào môi nồng ấm cả châu thân. Dù xa xôi... |
nhìn ảnh cũ Tác giả: Nguyên Đỗ
Nhìn tấm ảnh của thời mình đi học. Trắng trinh nguyên màu giấy vở học trò. Kỷ niệm xưa hương còn đậm thơm tho. Em áo trắng dịu dàng sân hoa nở. . Nhìn ảnh cũ anh giật mình bỗng nhớ. Em bây giờ phiêu bạt những nơi đâu... |
màu nắng cũ Tác giả: Châu Thái Lê
Chiếc áo ngày nào em tặng tôi năm năm nhìn lại vẫn ngậm ngùi năm năm cứ ngỡ lòng đã mới nếp gấp trong hồn vẫn cũ thôi Chiếc áo ngày nào tôi ấp yêu vàng hanh màu nắng thuở đón dìu năm năm vẫn thế màu nắng cũ đổ xuống hồn tôi... |
hồn sách cũ Tác giả: Tường Linh
Ngọn đèn khuya rọi từng trang sách cũ. Lại ngậm ngùi theo những ý tình xưa. Vòm cô tịch gieo rã rời tiếng vạc. Ðiểm thêm buồn, vườn rớt hạt mưa thưa. Lần lối chữ gặp tiền nhân, ta khóc. Khóc văn chương, lệ chảy ngược về... |
dòng thơ cũ Tác giả: Mạc Phương Đình
Ngọn nến nhỏ thắp lên từ tâm thức. Những giọt sầu rụng xuống dấu thời gian. Người đi qua bỏ lại chút hoang tàn. Vết chân cũ hằn sâu trong nỗi nhớ. Vùng kỷ niệm vẫn ngọt ngào rực rỡ. Bao nhiêu năm chưa đủ để phai lòng. Con... |
xuân lối cũ Tác giả: Trần Dzạ Lữ
Tôi trở lại kiếm người trên lối cũ nghe mùa xuân chợt rũ xuống giận hờn nơi thành cổ loài chim xưa thôi hót tôi tìm đâu bóng nhớ thuở môi hồng? Người đã xa như một vì sao nhỏ cuối chân trời thương nhớ vẫn chưa nguôi tôi... |
em cứ là em Tác giả: Cát Biển
Em quyến rũ cho tình vào man dại. Em cứ đuà cho men ấm bờ môi. Em cứ khóc cho hồn ai tê tái. Và dỗi hờn cho mây xám ngừng trôi. Em cứ là em cao thiêng thánh nữ. Em cứ lạnh lùng cho tan tác cuộc say. Em ghé nhuỵ bao... |