vu vơ Tác giả: Kiều Văn Bạch
Không gian bỗng tĩnh lặng
Ngày như không còn nắng
Chẳng còn ai cằn nhằn
Có phải nhớ em chăng |
2 - bức tranh quê Tác giả: Nguyễn Văn Thái
Thấp thoáng xa kia một bóng tình
Khung trời mây nước cảnh tươi xinh
Con bò nhuộm nắng ung dung bước
Vẳng tiếng chim ca dệt bức hình.
1968* |
bất chợt Tác giả: Phan Cát Linh
Bất chợt mùa sang. Lòng thoáng gợi. Lá vàng, lá đỏ. Ép trang thơ. Môi ai nóng bỏng. Tình em mộng. Cắn nửa mùa Thu. Trả lại người. Anh ơi, thu của em đâu rồi ? Thu của em đâu rồi .. Hôm nay nhìn lá úa. Ve vuốt... |
bềnh bồng... Tác giả: Tất Tử Lợi
Chìm đắm hồn trong trang nhật ký. Ôi thời gian gió thổi qua song. Bóng tình yêu nhạt mờ tâm trí. Một thoáng hư vô cũng đắng lòng. ---. Tìm bóng em trong trang lưu bút. Nét hồn nhiên vẹn thuở ban sơ. Từng con chữ chợt làm... |
cô gái xuân Tác giả: Đông Hồ
(1906-1969). Trong xóm làng trên, cô gái thơ, tuổi xuân mơn mởn vẻ đào tợ. Gió đông mơn trớn bông hoa nở, lòng gái xuân kia vẫn hững hờ. Lững thững lên trường buổi sớm chiều, tập tành nghiên bút, học may thêụ. Quần... |
cõi nhớ Tác giả: VÕ QUANG HÂN
Em đi biền biệt phương nào. Nơi đây cõi nhớ dâng trào tâm can. Xót thương thân phận bẽ bàng. Bao đêm trăng tỏ đợi nàng se tơ. Tình yêu một thuở dại khờ. Chạnh lòng ngồi dệt vần thơ mộng vàng. Bóng tình nhẹ lướt sang... |
cơn mơ ... Tác giả: Jacaranda
Chào em nhé, từ nơi xa đến. Dừng neo thuyền trên bến tình thơ. Hành trang là những giấc mơ. Buồn vui trong cõi vật vờ hư vô. Nâng tay gió, ta tô mộng tím. Giấc trăng vàng cung phím tình vương. Mơ buồn giấc mộng vẫn... |
cuối tuần Tác giả: Tuán La Roja
Mặt trời ló rạng dưới chân mây. Thứ bẩy bồn chồn biết nhớ ai. Vắng bóng tình nhân mù phủ kín. Mênh mang nỗi nhớ đắp sao đầy. Người xưa biền biệt đâu hay biết. Một kẻ lông bông vấn đợi mong. Gặp gỡ làm chi thương ảo... |
dấu chân sỏi đá Tác giả: Phong Trần
Đi qua miền nắng hạ. Bóng đổ lửa chói chang. Em về...trong xứ lạ n. Nhưng nhớ rải ngập tràn. Đường về tình cũ mênh mang. Lặng nghe tiếng gió thênh thang cuối trời. Đi qua miền chơi vơi. Thoang nghe chút bồi hồi. Người đi... |
đêm tĩnh lặng Tác giả: Như Phương
Từ dạo anh đi em biết buồn. Biết sầu vơ vẩn lúc chiều buông. Biết lịm hồn đau khi sương xuống. Biết lang thang trên bãi biển buồn. . Một ngày bỗng tỉnh giấc chiêm bao. Cuộc đời là nơi chốn lao xao. Sao ta mê đắm... |