hồn quê bên tuyết trắng Tác giả: Trần Kiêu Bạc
Sáng nay cô giáo lên bục giảng. Bụi tuyết còn vương lấm gót giày. Trời lạnh ba mươi hai độ F. Trong lớp như chìm ngập nắng say! Cô vẽ trái tim lên chữ S. Cả lớp nghiêm trang đứng dậy chào. Ðâu đó vọng lên lời đất nước. Tròn... |
thôi rượu tiễn người Tác giả: Bắc Phong
Uống chưa xanh mặt tức chưa say. Đưa ly đây ta sẽ rót đầy. Cạn đi mai sáng người đi mất. Ta đến bao giờ chia men cay. Ngươi cười ta rót rượu run tay. Rượu rót run tay không chết ai. Nhưng ngươi xung trận rung tay súng. Thì... |
chút tình ai gởi cho ai Tác giả: Trần Kiêu Bạc
Ai lại nhớ Ai, lòng đau như cắt. Nhớ lên cao như chưa thế bao giờ. Qua gió bụi thời gian, đời phiêu bạt. Gom thương về, kết nhớ dệt thành thơ. Ngồi một mình, Ai chờ Ai nắng xế. Vòng eo Ai thả vội xuống xe Lam. Guốc cao gót... |
công cha nghĩa mẹ Tác giả: Lê Việt Hùng Bắc Ninh
Công Cha Nghĩa Mẹ. Chiều nay lắng đọng trong con. Công cha nghĩa mẹ mỏi mòn tháng năm. Chăm con từ giọt máu hồng. Sữa thơm mẹ nựng, cha bồng nâng niu. À ơi.. gánh sáng đổi chiều. Gánh đêm qua rạng đủ điều gian nan. Mòn... |
một ngày nhàn rỗi Tác giả: Nguyễn Bắc Sơn
Buổi sáng mang tiền đi hớt tóc. Vô tình ngang một quán cà-phê. Giang hồ hảo hán dăm thằng bạn. Mải mê tán dóc chẳng cho về. Về đâu, đâu cũng là đâu đó. Đâu cũng đìu hiu đất Hán Hồ. Hớt tóc cạo râu là chuyện nhỏ. Ba nghìn... |
mưa dài đêm phú nhuận Tác giả: Trần Kiêu Bạc
Đêm qua mơ, thấy Phú Nhuận mưa hoài. Những cột điện đứng im nhìn em lau nước mắt. Trong khung cửa vàng có tim người thổn thức. Ngoài bức rèm xanh tay còn hứng giọt mưa tuôn. Đêm qua mơ, thấy hạt mưa... |
ta chưa nhận ra mình Tác giả: Bắc Phong
Sáng thức nhận ra - tay còn đấy. Hỏi nó còn biết viết hay không. Ừ bốn năm chưa quên quốc ngữ. Nó viết rằng - Trả nợ non sông. Mới nhớ từ khi ta bỏ nước, sống khác gì một đứa vong thân. Nợ nhà, xe đã quen hẹn trả, nợ... |
thư cho bé sơ sinh Tác giả: Đỗ Hồng Ngọc, Bác Sĩ
Khi em cất tiếng khóc chào đời. Anh đại diện đời chào em bằng nụ cười. Lớn lên nhớ đừng hỏi tại sao có kẻ cười người khóc. Trong cùng một cảnh ngộ nghe em ! Anh nhỏ vào mắt em thứ thuốc màu nâu. Nói là để ngừa đau... |
vẫn nhớ tề - tình... - bốn mùa hoa nở Tác giả: Trần Mạnh Hùng - Vivi02 - Bác Từ
VẪN NHỚ TỀ. Thôi thúc từng đêm mộng kéo về. Một chiều mưa gió cuối chân đê. Em đưa tiễn biệt cười như khóc. Anh cố gượng vui hứa hẹn thề. Một thoáng sót xa lòng viễn khách. Năm dài khắc khoải chuyện nhi thê.... |
tượng đài bác, biểu tượng của một thời đểu cáng! Tác giả: Nguyên Thạch
Tượng đài Bác? Ẩn hiện nhiều gian dối. Tượng đứng lên, màu đen tối bủa vây. Dưới chân tượng là một xã hội đọa đày. 90 triệu bóng ma lất lây cuộc sống! . Dân nhìn tượng, đôi mắt buồn vô vọng. Bác uy nghi, sao cuộc sống lầm... |