chuyện bến đò Tác giả: Quốc Hưng Nguyên Cao
Miền quê còn nhớ bến thương yêu. Đò đến đò đưa khách chẳng nhiều. Một khoảnh trời mơ tình câm lặng. Nhiều đêm mộng mớ dáng ai kiều. Cô lái đò ơi kiếp lỡ làng. Chuyến đò đưa khách đã sang ngang. Xa xôi phương đó còn kỷ niệm... |
con đò bến cũ Tác giả: Hoa Du Kha
Chiều về quê xưa, con đò còn neo bến vắng. Mà lòng anh đau nhớ em cô gái năm nào. Khung trời bình yên , hoa tràm rung rinh trong nắng. Anh như bướm vàng, thơ thẩn biết về đâu. Lòng người ai đếm nông sâu. Bỏ con đò nhỏ, ngày... |
đợi chờ Tác giả: Hồng Dương
Ai ngồi đợi thuyền tình bến vắng. Áo lụa tơ trời trắng nguyên trinh. À ơi nước khẽ hữu tình. Nâng niu nhẹ nhẹ đời mình hoa trôi.. Anh thương nhớ người tôi mong đợi. Áo hoa em vời vợi mây trời. Thơm như cánh lá hoa... |
ngư ông đợi bạn Tác giả: Dương Lam[vophubong]
NGƯ ÔNG ĐỢI BẠN. [hoạ thơ Cao ling Tử]. Bên trời sắc sắc lại không không. Danh lợi mà chi để não lòng. Một cõi phiêu bồng theo cát bụi. Đôi vần thơ thẩn gởi trời trong. Thuyền neo bến cạn tìm đâu cá. Luới thả sông... |
sóng biết đớn đau Tác giả: Thiết Dương
(Thơ tình bên ly cafe'). SÓNG BIẾT ĐỚN ĐAU. Phố biển bây giờ nuối mộng âm thầm. Thuyền neo bến vắng dầm sương bàng bạc. Bầy chim cánh mỏng còn hoài lưu lạc. Vọng thánh ca đêm mặc khách mơ màng. Sương chiều lạnh lẽo mây... |
tâm trạng cuối thu Tác giả: Lệ Hải
Cuối thu trời chiều đầy ảm đạm. Tầng không một vẻ thoáng đượm buồn. Áng mây có chút màu đen sạm. Tia nắng yếu ớt bỗng bùi ngùi. Ngao ngán nhìn sông bên bến vắng. ... |
nỗi niềm Tác giả: Sao Mai
Xa rồi - Em đã xa tôi. Thu rơi bao lá - Tình tôi bấy lần... Em ra đi để lại một bóng hình. Vàng nhung nhớ khi mỗi mùa Thu tới. Câu thơ xưa tôi trao em - viết vội. Vẫn đi về nơi lối nhỏ riêng tư ! Tôi nhủ lòng : -... |
rêu phong tóc rối Tác giả: Nguyên Hữu
RÊU PHONG TÓC RỐI. Tình ơi. Tình rụng tơi bời bên bến vắng. Thuyền đi đâu theo sóng dong chơi. Rồi thuyền neo lại bến nào. Tình rơi, em buồn chiều xế bóng, vầng mặt trời chín mọng. Như tình ta nồng vừa mới... |
thân gái Tác giả: Nguyên Hữu
THÂN GÁI. Kỉ niệm sống mỗi lần chiều khuất bóng. Em thẫn thờ nơi bến vắng riêng em. Gieo – trồng – cấy… biết bao nào hi vọng. Vun tưới rồi gặt hái tuyệt vọng thôi. Thẫn thờ rơi – xua đuổi đã nghẹn rồi. Gió ru hời, ủi an,... |
1141 - đò hưu Tác giả: Nguyễn Văn Thái
Ngày đêm bóng lặng lắng dòng xanh
Nguồn cội buông neo cọc một cành
Sôi động thuở xưa giờ bến vắng
Con đò thôi sóng nắng rơi quanh.
22 - 11- 2012* |