cho... () Tác giả: Khói
Cho thơ một góc gieo vần. Chỗ thơ ẩn tạm cõi trần lãng quên. Cho đêm một góc buồn tênh. Chỗ tình dấu nhẹm tâm kinh dật dờ. Cho sông sâu một bến bờ. Để khi dào dạt ơ thờ sóng xô. Cho trăng một dáng nguyên sơ. Để khi là nguyệt... |
cõi riêng Tác giả: Võ Thị Trúc Giang
Này em , hãy thương cây lúa trổ. Ngoài đồng hôn nắng ấm. Hòa mình gấn thiên nhên. Mà hạnh phúc vô biên. Này em, đừng chặt thân cây lúa. Lúa khóc thầm nỗi riêng. Vì Nắng Mưa một miền. Bờ Đê anh đứng đợi. Lúa đời... |
con đường giác ngộ Tác giả: Tấn An
Thuyền nương theo nước. Nước sẽ nâng thuyền lên. Mây nương theo gió. Gió đưa mây bồng bềnh. Cây nương theo đất. Đất đỡ cây vươn cao. Ta nương theo giới. Giới gieo duyên, tâm lành. Tâm nương theo định. Định giác, hóa... |
công chúa ai tư Tác giả: Nguyễn Vũ Tiềm
Lê Ngọc Hân. (1770-1799). Tài hoa cung cấm gập ghềnh. Long đong gấm lụa, lênh đênh kiệu vàng. Trông vời một chiếc thuyền nan. Cảm thương quê mẹ chưa lần về thăm. Nắm xương khô lúc canh tàn. Cùng ai tư vãn Hương... |
cõng em Tác giả: Phan Thanh Cương
CÕNG EM. Phan Thanh Cương. Thương em tôi cõng qua sông. Nước sông vừa đủ đèo bồng chút thôi. Nửa em dính với nửa tôi. Cõng em – em cõng – lưng trời – cõng mây. Nụ cười em, gió ngang vai. Tiếng chân rẽ nước thành hai giọng... |
dặn dò trái tim Tác giả: Sc
Nhớ giữ lấy trái tim còn nhỏ bé. Chớ cho người lời dịu ngọt mật ong. Chớ đưa tay đón nhận cánh hoa hồng. Và nhớ nhé hoa làm lòng yếu đuối. Đừng lơ đãng thả hồn bên bờ suối. Nhìn thơ trôi chớ vớt nhặt lên bờ. Để thơ nằm... |
đành Tác giả: Tùy Anh
Đã ẩn thân cội bồ đề. Lắng lòng thanh tịnh, bến mê quyết rời. Dong thuyền bát nhã ra khơi. Ngờ đâu quanh quẩn vẫn đời trầm luân. Chỉ vì lòng ái còn xuân. Mãi khao khát được chút lần mưa mau. Tóc xanh đến điểm bạc đầu... |
để 2 Tác giả: Bounthanh Sirimoungkhoune
Để mây trôi tới cuối trời. Để cơn gió thổi xa xôi dặm đường. Để từng hạt gió đêm sương. Để từng mùa đến vấn vương nhớ người. Để từng thu đến lá rơi. Để từng tiếng gọi xa xôi cõi bờ. Để bao cơn mộng... |
đêm qua chùa Tác giả: Phùng Quang Thuận
Đêm đi hoang về ngang cửa Phật. Dừng chân cẩn xá cội Bồ Đề. Thoãng nhẹ hương trầm bay phảng phất. Vẳng lời kinh nhỏ gọi quay về... Bao năm trong cỏi người tất bật. Mấy nỗi dương gian lắm ước thề. Hay là thí phát vào cửa... |
đĩ đi tu Tác giả: Huỳnh Mẫn Đạt
Lầu xanh thảnh-thoát tiếng chuông truyền, tỉnh giấc cao - đường lúc ngửa-nghiêng. Mượn chiếc thuyền tình qua biển ái, đưa con sóng sắc đến rừng thiêng. Trông gương trí-tuệ lau lòng tục, lần chuỗi bồ - đề dứt trải... |