Ta về ngang lối hoa rơi. Bâng khuâng chợt nhớ tới người nơi xa. Nhớ con đường đầy nắng và hoa. Mà người quen gọi tên là...đường mưa. Bao giờ cho đến ngày xưa. Ngày còn đi sớm về trưa chung người. Nhớ ánh mắt, nhớ nụ...