Café đặng đắng đen màu. Giọt rơi nào khác giọt sầu lòng tôi. Muỗng khua từng tiếng vỡ đôi. Thiên đàng hụt hẫng mộng đời chông chênh. Phố khuya lẻ bóng buồn tênh. Đêm buồn sương lạnh mông mênh dòng đời. Còn đâu cỏ biếc lưng...
Ngồi lặng lẻ khi đêm về thứ 7. Cafe buồn vẫn góc phố thân quen. Bao ưu tư, bao suy nghĩ đan xen. Hồn trĩu nặng... từng giọt buồn nhỏ xuống. Cuộc sống hỡi...!!! phải chăng một vỡ tuồng...??? Mà vai diễn cũng chính là đạo...