Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1050). EM ƠI ĐỪNG LO. Chẳng có sao đâu em chớ lo. Chiều tà anh đứng nỗi sầu lơ. Trôi hồn lờ lững về xa vợi. Ảm đạm như buồn với ngẩn ngơ! Tình hỡi! Ngàn yêu dấu của anh. Mây đời...
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1054). Bên Đời Tình Mãi Có Nhau. Tiếng xào xạc tảng bàng đang lả lướt. Lấp loé tia sóng sượt trải ven đường. Công viên nầy in dấu thuở mộng thương. Anh có cảm luyến vương ngày xưa...
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1199). Bến Cũ Con Thuyền. Khuya tĩnh mịch lặng ngồi, dâng thổn thức. Dạ mênh mang, từng phút trỗi bâng khuâng. Tim xúc động vầng trăng soi mộng ước. Bóng thời gian sóng nước dãy lăn...
EM VỀ VỚI BIỂN. Em về với biển hoàng hôn. Lắng nghe đợt sóng dập dồn nơi nao ? Bến bờ ôm ấp khát khao. Nghìn năm biển vẫn ồn ào nghìn năm. Em về với biển bâng khuâng. Tâm hồn ngây dại gieo vần thơ ca. Buông lời âu...
1. Tôi bộc. Xin Hoàng hậu đoái thương tên tôi bộc của Người! Hoàng hậu. Dạ yến tan rồi, tôi bộc của ta về hết. Sao ngươi lại tới lúc đêm hôm khuya khoắt này? Tôi bộc. Khi những người khác đã ra về, đó mới là lúc tôi...