trần tế xương Tác giả: Trần Tế Xương
Trần Tế Xương lúc nhỏ bố mẹ đạt tên là Trần Duy Uyên. Sinh ngày 10 - 8 năm Canh Ngọ (5 - 9 - 1870 Dương lịch) ở làng Vị Xuyên, huyện Mỹ Lộc, tỉnh Nam Ðịnh ( nay thuộc phố hàng nâu Nam Ðịnh). Lớn lên tự là Mặc Trái, hiệu Mộng... |
ngày xuân bên mộ tú xương Tác giả: Phạm Ngọc Vĩnh
NGÀY XUÂN BÊN MỘ TÚ XƯƠNG. . Bần thần bên mộ Tú Xương. Khói loang trầm mặc vấn vương mặt hồ. Sương dăng trắng xóa ven bờ. Âm vang Sông Vị vương tơ cõi lòng. . Vẳng đâu đây ếch kêu đồng. Mưa bay lặn lội mom... |
nhớ tú xương Tác giả: Trần Hậu
Nghĩ lại thương ông đến bất bình. Số phận lung trung điểu bách thanh. Ông Nghè ông Cống kinh chữ nghĩa. Quan Pháp quan Nam sợ thanh danh. Công danh đấm bãi phường xôi thịt. Thân thế đành cam bước gập ghềnh... |
tháng tư xưống phố Tác giả: Đỗ Mỹ Loan
Hôm nay nắng ấm trời trong. Theo anh xuống phố mà lòng rộn vui. Ấp e nắng nhoẻn miệng cười. Rót trăm sợi mật vàng tươi xuống đường. Gió trên cao ghé môi hôn. Để cho mái tóc rối vờn vai anh. Cùng chơi rượt đuổi loanh... |
ta chẳng ra chi Tác giả: Tú Xương
Nếu có khôn ngoan đã vợ nhờ, dại mà nhờ vợ, vợ làm ngơ. Sáng nem, bữa tối đòi ăn chả, nay kiệu, ngày mai lại giở cờ. Ngồi đấy chả hơn gì chú Cuội. Nói ra thì thẹn với ông tơ. Nhắn nhe chốn ấy tìm nơi khác. Ta... |
tự cười mình - i Tác giả: Tú Xương
Ở phố Hàng Nâu có phỗng sành. Mặt thời lơ láo, mắt thời xanh. Vuốt râu nịnh bợ, con bu nó. Quắc mắt khinh đời, cái bộ anh. Bài bạc kiệu cờ cao nhất xứ. Rượu chè trai gái đủ tam khoanh. Thế mà vẫn nghĩ rằng ta giỏi. Cứ... |
tự cười mình - ii Tác giả: Tú Xương
Lúc túng toan lên bán cả trời. Trời cười: thằng bé nó hay chơi... Cho hay công nợ là như thế. Mà vẫn phong lưu suốt cả đời. Tiền bạc phó cho con mụ kiếm. Ngựa xe chẳng thấy lúc nào ngơi. Còn dăm ba chữ nhồi trong... |
thương vợ Tác giả: Nguyên Hữu
THƯƠNG VỢ. Vợ tớ hết đát, nẫu, mòn. Cái tuổi nó đuổi đâu còn ngày xanh. Tròn năm, vẹn tháng vòng quanh. Chăm lo con cái với anh chồng hờ. Chồng hờ... vì chẳng được nhờ. Thông đêm, ngày nặng vần thơ héo mòn. Bao năm chỉ một... |
91. nắng phai Tác giả: Luân Tâm
Biết có còn chăng chút nắng phai. Gió mưa xóa hết nợ lưu đày. Ngày đêm mong ngủ ôm gối mẹ. Chẳng nợ ai cũng chẳng phiền ai! Có sâu có bọ có côn trùng. Có cả rong rêu trốn nắng xuân. Thường đến viếng thăm cùng an ủi... |
237 - dâng em một đoá hồng Tác giả: Nguyễn Văn Thái
Tâm lòng anh lắng bài thơ*. Tấm tình ông Tú xưa mờ xa xăm. Đã qua đầy đặn mùa trăng. Tình em dịu ngọt tơ lòng em se. Nắng mưa tần tảo sớm khuya. Nghĩa tình đằm thắm chân quê mặn mà. Diệu thay giữa nóng đêm hè. Mềm tay... |