Poem logo
Poem logo
Tác giả: Đức Trí Quế Anh
Tác phẩm: Tổng số có 17 tác phẩm.
Sắp xếp:
 
ác mộng
Tác giả: Đức Trí Quế Anh

Bên kia bờ mớ hỗn độn cười vu vơ. Tận cõi tử từ từ rên gặp quỷ dữ. Thiên đàng đâu dấu sợ hãi toàn đầu lâu. Sắp hấp hối thôi buông đi Mọi rắc rối. Lòng chân thiền biến cõi chết thành chùa tiên 103100

bốn mùa trăng
Tác giả: Đức Trí Quế Anh

Xác đào. Lạo xạo lối trăng. Gió cợt triền vắng, vu vơ. Tiết mộ Xuân, mưa òa nở, tròng trành. Thiên trung nhả hạt, thơm rót trên cạnh nguyệt luân. Tầm phương, nên vướng nợ nần. Vườn khuya bất tận buốt đau. Cốc sâu vãng...

cháy
Tác giả: Đức Trí Quế Anh

Đồi cây khan hạn khắc nghiệt trời khô ran. Ngọn phẫn nộ rồ điên lan quyết thách đố. Cơn tam bành mạch thủy hỏa cùng giao tranh. 102700

cỏ dại
Tác giả: Đức Trí Quế Anh

Lằn nhằn, Hung hãn lan tràn Lấn chiếm, thân chán mọi miền Tiêu diệt các cây cỏ, nghiến mầm sinh Vẫn tiếp tục chen chúc, sao không tỉnh chút đi? 103000

đám lá già
Tác giả: Đức Trí Quế Anh

Rên la chi chỉ một chút cùng nhau đi. Chút loạn trí khi rơi nhào khoảng bất ý. Người li ti bị vướng bận tham sân si. 102600

điểm thoát
Tác giả: Đức Trí Quế Anh

Nhìn sao trời cởi váy ngấm tình phơi phơi. Cực lạc điểm niềm an bình thoát cõi phiếm. Ra rồi vào máu địa ngục tuôn lao xao. 102800

đồi cát
Tác giả: Đức Trí Quế Anh

Li ti nằm tắm hạt nắng buồn căm căm. Trũng khoảng giữa lưa thưa rơi hố chọn lựa. Chồng lên nhau láo nháo thở mong bò cao. 102500

giới thiệu đức trí quế anh
Tác giả: Đức Trí Quế Anh

Đức Trí và Quế Anh yêu thiên nhiên trước khi yêu thi ca. Bên nhau, họ để lại trong thiên nhiên dấu chân tìm kiếm, liên hệ nhân sinh qua những ngọn núi kiêu ngạo, những con thác uẩn ức quăng mình, hay những khoảng không...

gò trắng
Tác giả: Đức Trí Quế Anh

Đường cong, Da bóng mồ hôi Xây xát bụi khói đam mê Dừng lại, ôm trọn một bể mệt mỏi Tội lỗi trần gian, che lấp cái tôi cũ kỹ. 110300

mặt trời
Tác giả: Đức Trí Quế Anh

Ngoi lên, vằn vện sương mù. Đêm mất chỗ trú, chạy dài. Rực rỡ hào quang thắp cháy lưng đồi. Nền Đông chói lòa, chân lý tỏ mọi sinh linh. Chìm xuống, mây buông kín rèm. Ngày bị thu hẹp, co ro. Hào quang lịm chết nơi xó...

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm