Poem logo
Poem logo
Tác giả: Đào Phong Lan
Tác phẩm: Tổng số có 13 tác phẩm.
Sắp xếp:
 
đổ vỡ
Tác giả: Đào Phong Lan

Những dòng sông của lòng tôi Tôi đem tôi bán cho người nhân gian Người chê bờ bến trễ tràng Muộn mằn con nước Lỡ làng phù sa... Thuyền neo lơ lửng lời ca Bâng quơ nằm đợi gió xa tìm về... Cỏ vừa hò hẹn bờ đê Sao còn ôm ấp...

em không thể nói lời từ biệt
Tác giả: Đào Phong Lan

Em không thể nói lời từ biệt Như vung tay ném đá qua trời Nơi ta đứng Mùa thu ngơ ngác Đám cúc hoa óng ả xanh ngời Bài hát cũ Con đường xưa anh hát Gió giận nhau, đi mãi không về Đám lá nép vào nhau Buồn xơ xác Ngã xuống mặt...

giêng hai
Tác giả: Đào Phong Lan

Là quên cái dậu cúc tần Ta trồng mà chẳng một lần trổ bông Người đi về phía mênh mông Bỏ quên con sáo trong lồng bơ vơ Trời lất phất mưa Trăng không đủ sáng để đưa nhau về Dại khờ hái cỏ ven đê Buộc ngang lưng một câu thề...

khoảng cách
Tác giả: Đào Phong Lan

Em không còn nhận ra anh Của một thời yêu dấu nữa! Con ve lột xác trên cành Bay đi. Chỉ còn vỏ cũ. Tháng năm thì đâu lần lữa Chiều nay gió lại về trời Triền sông la đà áo cỏ Lung liêng những ánh mặt người. Lá vẫn buông mình...

không đề
Tác giả: Đào Phong Lan

Lạy trời, Đừng để nhau đau Mài chi một lưỡi dao cau sắc rồi? Miếng trầu không vỏ chẳng vôi Cầm tay lơ đễnh đánh rơi góc vườn Trăng lên lạnh nhạt cuối đường Ta đi vơ vất không phương trở về Cỏ đâm nát ngực bờ đê Dòng sông...

lúng liếng
Tác giả: Đào Phong Lan

"Lúng liếng là lúng liếng ơi!" Câu ca năm ấy làm tôi bồi hồi Ngọt như một giọt mưa rơi Nhẹ như mây trắng... xa rồi... về đâu? Làng tôi có con sông sâu Quê nghèo chẳng bắc được cầu để sang Con sông ngăn giữa hai làng Mái chèo...

mong
Tác giả: Đào Phong Lan

Chiều nay người ấy không sang Tôi ngồi lặng lẽ nhìn tàn thuốc rơi Ô hay sao lại bồi hồi Hình như ...nhơ nhớ một người ...quen quen? Chiều tàn. Tối ngả về đêm Bồn chồn, ta ngóng về bên kia đường Đèn không buồn bật. Trong hồn...

nửa đêm
Tác giả: Đào Phong Lan

Khi biết anh không còn đến nữa Chiếc dù xanh lặng lẽ hiên nhà Thả xuống những giọt chờ thấm mệt Ngày chưa sang và đêm chưa qua. Em đứng nép mình vào bóng tối Sợ cơn mưa ồn ã sẽ buồn Gió quẩn quanh Ngập ngừng Rười rượi Thổi...

tự khúc
Tác giả: Đào Phong Lan

Nỗi buồn thì ngồi lại Niềm vui đành bỏ đi Trăng tàn qua kẽ lá Rụng ướt khu vườn khuya Đã bảo mình đừng nhớ Lại sợ người sẽ quên Những chiều qua phố cũ Chợt nghe mình gọi tên Vài dòng thư thủa trước Hóa kỷ vật bây giờ Kỷ niệm...

và thời gian
Tác giả: Đào Phong Lan

Người đi về hướng sương rơi Ta đi về phía chân trời cỏ len Võ vàng một ánh trăng in Hỏi dòng sông trắng đã quên... hay là...? Tự ta, ta buộc vào ta! Lời thề mỏng mảnh như là sợi mưa Bây giờ đã ngậm ngùi chưa? hay còn nuối...

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm