buồn
Tác giả:
Nguyên Hữu
Từ khi em ra đi. Anh đâu biết. Đời. Buồn thế này…. Làn mây ơi. Bay mãi. Gió đưa về đâu?... Giọt lệ lăn qua khóe mắt. Rớt rồi trên cát. Con tim anh tan nát. Người đâu yêu mình…. Màn sương mỏng lặng thinh. Mong ước gì. Quyện...
|
buồn chặng đường đã qua
Tác giả:
Nguyên Hữu
Bước chân cuộc sống. Những ngày xây mộng. Còn không?... Đồi khô cỏ cháy. Tìm hoài chẳng thấy. Ngày mai…. Phố thị hư ảo. Nỗi buồn cơm áo. Mày chau…. Chạy theo nhịp sống. Tiếng thời gian vọng. Buồn không?... Tay...
|
buồn cảnh
Tác giả:
Nguyên Hữu
BUỒN CẢNH. (Thất ngôn). Một túp lều tranh tủi cảnh bần. Một bữa cơm nhạt - ấm nghĩa nhân. Một gia đình nhỏ quen nhường nhịn. Một đoạn lễ giáo họ đang phần. Một... không, hơn một ai nhìn thấy. Một cái nhếch môi đắng hồng...
|
bướm hoa
Tác giả:
Nguyên Hữu
BƯỚM HOA
(Tứ tuyệt)
Bướm đậu hoa rồi đừng vỗ cánh
Cây đau nhánh đó bởi liền thân
Lần đầu đón nắng còn chưa đã
Nát, cũ rồi như bắt đền dần…
27-04-2022
Nguyên Hữu
|
buông bỏ
Tác giả:
Nguyên Hữu
BUÔNG BỎ
(Tam ngôn bát cú)
Thế giới này
Cực lạc đây
Niệm Phật để
Vãng sanh ngay
Giũ bỏ được
Thất tình đày
Ngũ dục dứt
Từng phút giây…
20-05-2022
Nguyên Hữu
|
buồn vui của tuổi học trò
Tác giả:
Nguyên Hữu
BUỒN VUI CỦA TUỔI HỌC TRÒ. Mùa xuân mùa xuân qua. Mùa hè mùa hè tới. Phượng vĩ nở đỏ rực cả đất trời. Và có phải ta sắp xa nhau. Mái trường sao im tiếng, kìa buồn trên mi ai. Mắt nhìn đâu xa tít. Một...
|
bướm đêm
Tác giả:
Nguyên Hữu
BƯỚM ĐÊM. Khi thành phố lên đèn. Khi bầu trời chỉ còn lại mầu đen. Là bắt đầu cuộc sống của em. Trang điểm thêm. Khoác lên mình bộ cánh. Ngắn cũn cỡn. Phơi khoe bỡn cợt. Cuộc sống thôi. Em gắn lại nụ cười. Chỉnh nét...
|
buồn...
Tác giả:
Nguyên Hữu
BUỒN... Trăn trở gì mà buông thả nét thu. Kêu gọi lắm mấy lời người cuộc sống. Tôi biết đó, tôi biết tên em nữa. Có cần không con có, cháu có rồi. Thì vẫn biết, làm Thiện và tích Đức. Vỗ tay nhiều, không chỉ có riêng...
|
buồn đời rồi
Tác giả:
Nguyên Hữu
BUỒN ĐỜI RỒI. (Thất ngôn bát cú). Tôi buồn thất vọng lắm thơ ơi. Có lẽ thơ không hợp phận đời. Bất luận hồng trần cay sách nói. Phân minh thế thái đắng trò cười. Chê bôi khách thẩm chìa mông bỉu. Mỉa xấu hàng thâm thụt cái...
|
buông
Tác giả:
Nguyên Hữu
BUÔNG. * Thơ Thất ngôn *. (Gieo vần liền). Thực sự thì chẳng muốn tiếp lời. Nhưng sân giận cứ dậy không thôi. Thế mới nói nghiệp còn nặng lắm. Vô minh lộng hành kéo ta đắm. Phật pháp vô tình lại ghé thăm. Điều tranh cãi...
|