kẻ nhớ người quên
Người đi quên cả câu thề
Bỏ ta ngồi đếm lê thê giọt sầu
Trăng còn treo mé sông sâu
Mà tình đã lỡ từ đâu hỡi người?
Gió khuya kể chuyện chơi vơi
Rằng ai quên mất một thời đã qua
Ta còn giữ bóng chiều tà
Gom trong ký ức nhạt nhòa dư âm.
Người vui với nắng xa xăm
Ta mang thương nhớ ngấm ngầm tim đau
Mộng xưa tan giữa bể dâu
Người quên, ta nhớ… bạc màu thời gian.
Gió (Lãng Du)