trâu và quạ (bổ khuyết)
1.
Anh chỉ được biết về văn học kinh điển -
Của Anh, Mỹ, Tàu: Henley, Edgar Poe, Lý Bạch,…
Trong ngõ thơ sâu anh chưa từng tường tận
Vị: Thanh Tâm Tuyền, Nguyên Sa, Nguyễn Tất Nhiên,
Nguyễn Đình Toàn, Bàn Dúi, Trầm Tử Thiêng,
Thâm Tâm, Cung Trầm Tưởng, Nguyễn Khoa Điềm,
Quang Vũ, Xuân Diệu, Phan Khôi, Mai Thảo,
Thứ Lễ, Văn Cao, Quang Dũng, Chế Lan Viên,
Hàn Mặc Tử, Xuân Hương, Ngọc Tường, Bằng Việt,
Phùng Quán, Trọng Lư, Thanh Tùng, Xuân Kiêm,…
Hay Gu Cheng, Rimbaud, Lorca, Yesenin,
Và em nữa - một hồn thơ bé nhỏ.
2.
Óc anh vẫn nảy nhiều những con số,
Và bao sự mâu thuẫn, giao tranh.
Phải tính suy để mà không thỏa hiệp,
Bằng những cuộc đàm phán thiện lành.
Để xây cho em một lầu quách yên bình,
Một khu vườn tươi thơm hoa với cỏ,
Hai chú mèo thường vờn nhau ở đó,
Trong bão mưa em ấm giữa lầu êm.
Anh phải đảm bảo cho hạnh phúc chúng mình,
Cho đích đến cùng em răng long đầu bạc.
Nên không hiểu những điều em thường nhắc
Về cái chết trẻ, bệnh thần kinh, những tài năng...
3.
Anh đã chứng kiến hồn em man dại -
Cơn gầm gừ như sói trong đêm trăng,
Đôi con ngươi đỏ long lên sòng sọc,
Răng đã nhe, và móng đã cào điên.
Dầu hơn thế, anh cũng không sợ, ghét,
Càng dặn lòng mình vững chãi bình tâm.
Vì vườn hồn em chứa những hạt mầm
Của loài cây quý - bị sâu ăn, yếu ớt.
Anh cầu tai ương đừng gieo vườn em chết,
Để anh được dưỡng chăm chúng muôn ngày
Và hôm nao khi đuối thân thức dậy,
Có vườn hồn em làm động lực anh xây.
4.
Em đừng buồn vì anh là trâu nước,
Cũng như em - cô quạ nhỏ đáng yêu.
Trâu không biết những chuyện trời xa lắc,
Vẫn thương mến, nhẫn nhịn quạ rất nhiều.
Em cứ ghi thù, anh không trách chi hết;
Cứ liệng bay, ném sỏi vào bình minh.
Cứ tụ tập, gào kêu như thảm thiết,
Chỉ xin em trở lại vùng đất lành.
Là xin em trở về với đời anh,
Một vùng khô đôi khi trăng không tỏ,
Nhưng mặt trời tim anh hằng hiện hữu -
Sưởi ấm mầm non, với gió rất thanh.
5.
Anh vẫn cố cày, mở dài thửa đất,
Cho em tung tăng, thỏa chí liệng bay.
Nhiều năm sau, dưới đất trời này,
Em nheo mắt cười thảnh thơi trên lưng ông trâu xám.
25