hồn tôi là một nhánh sông mekong
Chân ngủ đông mà tiếng lòng mấp máy
Thốt không ra, thành sóng gợn dòng trong
Trôi mải mê, chìm nổi và xoáy vòng,
Hồn ngửa mặt, hớp trời cao đẫy gió.
Thấy lá hoa trên nhánh đời diễm lệ
Náo nhiệt cười thay áo Tết. Mùa sang
Tôi hớn hở, hôn rướn, với tay quàng,
Chúng rộng lượng rải lòng hoang cánh ấm.
Trong tích tắc vệt ái ân chẳng đọng,
Nhưng mùa thơm quấn vĩnh viễn ngàn sau.
Tôi trôi, trôi mãi chẳng thiết nguyện cầu,
Hồn lai láng với phù sa màu mỡ.
Tôi đắp đôi bờ với hồn rực rỡ.
Dưỡng lá hoa nảy nở suốt thiên nhiên.
Và sông tôi nối mãi với đất hiền,
Dẫu nước cạn, hồn đã trong vạn vật.
Tôi vui chở bao xuồng, phà tấp nập,
Đời ngược xuôi với bè nổi, chợ trôi.
Dù chỉ là nhánh nhỏ Mekong thôi,
Tôi sung sướng đón, trao tình bát ngát.
Một ngày kia hồn tôi hoà biển lớn.
Bốc thành mây, mưa tưới đất trời khô,
Cây lá xanh. Nước ngấm mạch lắng chờ
Xuôi dòng chảy ngọt lành nuôi cua cá.
31.12.25