vườn thơ
Vườn Thơ đóng cổng hai ngày
Dài thêm buổi rưỡi nữa đây, Buồn à!
Tôi ngóng từng khúc đi qua,
Bước về ngẫm nghĩ, bao la tình sầu.
Vì đâu, và tại vì đâu?
Buồn lo đã thấm lần vào cơn mơ.
Bởi sự chia cách bất ngờ.
Ai đã xóa vết Vườn Thơ tuyệt vời?
Lòng từ phút ấy lẻ loi,
Như chim đã mất toi rồi tổ êm.
Trước sau chẳng tiếng thề nguyền,
Mà hồn gắn kết vô biên ân tình.
Vườn Thơ tỏa ánh lung linh,
Kỳ hoa dị thảo, trạng hình sầu vui.
Nhọc công gìn giữ tiếng đời…
Tôi thầm ước đã gửi lời cảm ơn.
Nếu rằng màng muộn, không hơn
Đành xin cất giữ trong tim quả tình.
Chiều nay rảo bước một mình,
Lòng bừng sáng quắc vì hình như kia:
Khu Vườn Thơ đã trở về.
Tôi dụi mắt, hét ê ê, lòng tràn
Thương mến và nỗi hân hoan,
Thiếu điều nhảy cẫng trên làn mây xanh.
3.1.26