tuyết đông
Tuyết Đông
Trời bây giờ trời đã vào đông
Tuyết trắng rơi như lệ trong lòng
Từng mảnh hồn vết thương rỉ máu
Người xưa nay ấm êm bên chồng.
Tuyết vẫn rơi bông tuyết vẫn rơi
Từng bước chân buốt lạnh rã tời
Ta lạc loài chìm trong niềm nhớ
Nỗi u sầu đếm bao giờ vơi?
Tuyết vẫn rơi và tuyết vẫn rơi
Chỉ mình ta lạc giữa đất trời
Có chăng em thần giao thương cảm
Chuyện tình buồn nhói buốt người ơi.
Lối xưa độc hành đếm bước chân đi
Phương trời lạc loài xoải cánh chim di
Ngàn năm xót xa u hoài thân kiếp
Đây khối thương đau từ lúc phân kỳ.
Nguyên Thạch