những điều căn bản
Rầu mấy bữa để vui thêm bấy bữa
Khổ chân tay để biết tiếc cơm, tiền
Xấu nhân tạo để ước được tự nhiên
Bệnh dăm bữa, biết yêu người trăm bữa
Thân gãy rụng để nhớ thời liền nhựa
Rễ bật khô, ngẫm nghĩ xót thương đời
Trong tăm tối rồi, tiếc ngày nắng vui
Phận khúm núm, ôi khát khao độc lập!
Giữa kìm kẹp, tôi thèm tự do lắm!
Đẫm sầu bi, tiếc hạnh phúc xa xôi
Nhưng hơn cả, trước tuyên truyền giả dối
Tôi buộc mình thoát khỏi lũ đười ươi.
1.26