đêm quên nguồn cội
ĐÊM QUÊN NGUỒN CỘI
Từng cơn gió lạnh phủ hiên đầu
Vẳng tiếng chuông rền tận lũng sâu
Vẫn đó người treo hồn đỉnh ngọn
Còn kia kẻ đợi bóng chân cầu
Khi vườn chẳng được xanh màu lá
Đến ngõ không tìm đẹp cảnh ngâu
Cạm bẫy đời giăng nằm trước cửa
Dù con phố loạn những gam mầu ./.
LCT 23/O1/2O26
|
Bài này đã được xem 12 lần
|
|
Người đăng:
|
Tiến Cảnh
|
|
|
|