quá nhiều? không, quá ít!..
Bàn tay tôi loăng quăng,
Viết những dòng thơ nguệch ngoạc.
Và tôi cười cùng với em:
Cho tình yêu “hai mươi ngàn năm”
Quá nhiều? Không, quá ít!..
Nếu bỗng nhiên sống lại chuyện thần tiên,
Thì anh đặt ngọn đèn lên cửa sổ.
Hạnh phúc này, anh trao hết cho em,
Bởi vì em dịu dàng, trong sáng quá.
Em hé nhìn qua cánh cửa,
Và con tim xao xuyến, rung rinh
Em hãy còn chưa yêu, nhưng hãy tin:
Tình yêu – em không thể chối từ được nữa.
Duyên số ta dẫn dắt ta mù quáng,
Liệu có gặp nhau, biết được chỉ có trời.
Sự hi sinh không cần trên đường vắng,
Chết rồi! chiếc lá lại rơi lên trời…