hồi tưởng và tiếc thương
Muôn sợi mưa xuyên vạn hạt mưa
Quấn vòng châu quanh tháp nhà thờ
Giăng ngọc trời trên những cây thưa
Tan vào đời thành dĩ vãng xa xưa.
Phố ngày ấy mờ trắng như trong sương
Những cánh áo dơi ướt tả tơi trên đường
Những cuộc đời dọc ngang mù mịt hướng
Nơi tôi chào đời là nơi đau thương.
Tôi hiếm gọi “thành phố” với tên xưa
(Tôi sợ dân ngoại, nhập cư bị lừa)
Chợ Lớn, Sài Gòn, Gia Định, Thủ Đức,…
Đã thành nồi lẩu tả pín lù HCM.
Sự đã khác, người thật thành “kẻ ác”
(Và tôi đây sao tránh khỏi lạc loài)
Sớm hiểu rằng sẽ sớm tắt “ngày mai”
(Khi) ở nơi ấy mà tôi tiếc thương hoài.
2.2.26