khoảnh trời riêng
KHOẢNH TRỜI RIÊNG
Chẳng biết rồi đây giã biệt đời
Ai người mắt đẫm lệ chiều rơi
Hồn hoang có sợ mùa sương rã
Ngõ lặng buồn không buổi nắng rời
Lại những đông về mơ ấm lửa
Lo ngày lạnh đến tưởng nồng hơi
Nhiều đêm trở giấc sầu canh mộng
Níu giữ tình riêng một khoảnh trời ./.
LCT 16/O3/2O26
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tiến Cảnh
|
|
|
|