vết thương dòng sông
VẾT THƯƠNG DÒNG SÔNG
Tôi về ngồi xuống bờ sông
Nghe con nước cũ nói trong giọng người
Dòng sông mặc áo mồ côi
Lững lờ trôi giữa một trời quạnh hiu
Cỏ non nhớ bước chân chiều
Run run gọi gió rất nhiều năm qua
Cánh cò đánh rớt bóng sa
Rơi vào đáy nước hóa ra mây buồn
Bến xưa còn một linh hồn
Đứng hong kỷ niệm dưới cồn gió xưa
Thời gian rỉ máu trong mưa
Trăng lên từ vết thương mùa chơi vơi
Tôi về nhặt lại một đời
Chỉ nghe sông khóc giữa lời cỏ hoang.
Ngày 12/3/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|