lối rẽ
Lối Rẽ
Thơ Nguyên Thạch
Tuyết vào đông nỗi lòng tê tái
Nơi xứ người phận gái truân chuyên
Đâu chỉ cơm áo gạo tiền
Mà còn gánh nặng tình duyên bẽ bàng!
Đời những tưởng bình an duyện phận
Nào ngời đâu lận đận tình đau
Thuyền yêu giông tố ba đào
Nửa đường gãy gánh, niềm đau nát lòng.
Bao kỷ niệm xuân nồng nắng hạ
Tình vào đông buốt giá đơn côi
Đời nay lối rẽ chia đôi
Đông sang tuyết trắng bồi hồi miên man.
Người rong ruỗi mây ngàn biền biệt
Ta u hoài thương tiếc âm thầm
Còn đâu áng tỏa nguyệt cầm
Bước chân đơn độc tháng năm u hoài...
Nguyên Thạch