mơ em 7 (chuyện đá vàng)
Lá thu rơi theo buồn về đây nhớ!
Bụi trần theo gió tuốt mười năm
“Nụ đời” chớm nở hoen màu nắng
Sầu thương mái tóc buốt theo trăng
Nghĩa xưa đã cạn, thôi đen trắng
Cố nhân có nghĩa là tôi nhớ
Một chút tình xa... để hửng hờ
Để buồn hoài niệm trong mưa vắng
Để chuyện ngày xưa thoáng mịt mờ!
Rồi đây son sắt qua khe cửa
Để những nghìn thu chỉ lá vàng
Rồi mộng em vào trong khung tối
Để những đêm khuya được ngủ rồi
Từ đó tôi đi trong sầu lắng
Còn ngờ sum hợp bên tay nắm
Để thiết tha đau... để gật đầu
Từ thuở em về nương phố thị
Tháng năm cũng đủ dần mơ, tỉnh
Rồi cúi mặt trầm tư thương mất mát
Lạc mất em rồi... thôi đành mất
Tôi về úp mặt trên tay nhỏ
Như để che đi những tủi hờn
Và biết cô đơn biết phụ tình
Cõi đời đen bạc trong đôi mắt
Em cứ làm em của phố phường
Để mình tôi lẻ trong tiềm thức
Để biết trăm năm chuyện đá vàng.