tơ tình buộc không
Chiều đông trút lá hanh hao
Đường về hun hút nghẹn ngào niềm mơ
Hoàng hôn rướm một cõi chờ
Lá xao xác rụng, thẫn thờ niềm thương
Đêm sâu ngõ vắng mờ sương
Người đi biền biệt, đoạn trường mịt xa
Lặng nhìn tàu nhỏ đi qua
Sân ga hóa đá, người ta quên về
Người dưng thôi chớ u mê
Mộng hờ thôi chớ hẹn thề chi nhau
Thư xưa mực đã phai màu
Bốn phương trời rộng lối nào cho anh
Để thương chiếc lá còn xanh
Rụng vào cõi chết, lìa cành lá bay
Để trong một sớm trót vay
Nợ nhau một kiếp, trả hoài chẳng xong
Một con thuyền nhỏ lạc dòng
Đâu ngờ sóng cuộn chìm không bóng hình
Nào ai thấu hiểu lòng mình?
Se dây tơ thắt nợ tình buộc nhau
Ngờ đâu hẹn ước tan mau
Sợi tình em buộc người sau mất rồi
Tình em chẳng xẻ làm đôi
Người sau đến trước, lẽ tôi một mình
Quơ tay nắm giữ bóng hình
Buốt vầng trăng vỡ, buộc tình vào không
Dang tay ai ngã vào lòng?
Chỉ toàn nước mắt cạn dòng đau thương
Lặng nhìn ở cuối con đường
Thu xưa hình bóng nhòa sương mịt mù.