ba chén trà
Chiều nay, gió cũ ghé chơi,
Tro bên bếp vắng rã rời gió bay
Một đời nâng chén trong tay,
Muốn pha ấm mới, chợt ngày sắp qua
Lá trà run giữa chiều tà,
Nghe hương thở nhẹ trong ta lạnh ngầm
Khói vờn bóng cũ lặng câm
Giữa làn sương mỏng âm thầm gọi nhau
Ai về lối cũ phía sau
Bước qua khói phủ, chạm màu chưa tan
Bàn tay khép lại muộn màng,
Hương xưa còn đó, ánh vàng vụt xa...
Tro tàn chẳng hóa phôi pha,
Như thương một bóng, như là xa xôi
Mười năm, rót bóng đơn côi
Mười năm, úp chén cũng thôi một đời
Có khi, một thoáng rong chơi
Nghe trong ngày cũ vướng nơi chân thềm
Một bờ khói lạc trong đêm,
Tôi đem pha lại nỗi niềm chưa nguôi
Tàn tro gió thổi về xuôi,
Bóng qua như mộng, ngậm ngùi mấy khi
Khép mi, một chén nghiêng đi
Mở ra chỉ thấy… trà thì đã vơi
Ba chung, gói một mộng đời,
Chung đầu đắng chát, một thời hương say
Chung sau nhạt, chung cuối cay,
Uống xong, chỉ thấy bàn tay rỗng mềm.