căn phòng cũ
Ghế trường kỷ vải bố xổ xơ,
Chẳng còn một lý do đổi mới.
Và lò sưởi từ lâu lạnh nguội,
Chồng sách buồn rách gáy long trang.
Tôi thắp lên một ngọn nến vàng,
Tưởng hai mắt mình sẽ như sao sáng.
Trên mặt gương hiện về hình dung khác -
Thứ quái vật vất vưởng lang thang.
Mùi ẩm mốc lẫn bụi phủ tràn,
Giấy dán tường uốn mình chống đối.
Thời gian vẫn cứ đổ màu nâu tối
Lên căn phòng, lên cả chính tôi.
26