Poem logo
Poem logo

tự khóc 2

Tác giả: Thiên Ân
TỰ KHÓC
Bên thềm, tự khóc lệ rơi
Rèm mi ươn ướt, tiếng hời hợt đau
Chiều chiều nức nở nghẹn ngào
Nghìn câu hỏi muộn vì sao hỏi trời ?

Đôi khi nhặt lá phai phôi
Hoàng hôn cởi áo bên đồi , giọt tan
Ngậm ngùi cỏ úa nghìn trang
Giở dòng tin nhắn, lang thang nửa đời

Đêm sâu tự khóc xa xôi
Trăng sao lạc dấu rối bời ruột gan
Thương con đom đóm đi hoang
Lá khô vườn chuối ngập tràn đắng môi

Nỗi lòng canh cánh chơi vơi
Kiếp tằm tơ nhả, giấu lời đáy tim
Vá may se chỉ luồn kim
Rách đường tơ tóc gầy duyên bốn mùa

Sợi dây dĩ vãng lưa thưa
Một thời trói buộc dây dưa đèo bòng
Trở mình gối chiếc sầu đông
Vội vàng , chim sáo sang sông vô bờ

Môi hồng uống cạn giấc mơ
Đường cong áo mỏng ơ hờ gió mây
Cơn đau sỏi đá, gót giầy
Dấu chân ươm mộng lâu đài vội nghiêng
Ngày 20/3/2026
Thiên Ân ( TP.Hồ Chí Minh)

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm