Poem logo
Poem logo

đồi mơ

Tác giả: Thiên Ân
ĐỒI MƠ
Đồi mơ! đừng để gió qua
Giữ giùm ta một nhành hoa xuân thì
Ta về, chưa kịp nói chi
Mà hương đã ướp bờ mi mất rồi

Cỏ gà ơi, chớ đứng ngồi
Nép vào môi ấy cho tôi được gần
Giọt tình đừng rớt bâng khuâng
Trang yêu vừa mở đã ngần ngại chi?

Mặt trời chải tóc nhu mì
Soi chi cho lắm, kẻo thì giờ trôi!
Thời gian! xin chớ buông lơi
Cho ta ôm trọn một đời đắm say

Mận đào chín bói trên cây
Hái đi! kẻo muộn, gió lay mất rồi
Mở ra hạnh phúc , em ơi
Khép chi vội sợ một lời chia xa

Nụ hôn, mấy tuổi chớm già
Nồng nàn cháy đỏ môi ta và người
Ngực tròn hơi thơ giàu hơi
Tóc bay bối rối nhuộm trời vương mang

Đồi mơ khép lại mơ màng?
Không! ta xé gió, buộc ngàn yêu thương
Giữ em trong một tơ vương
Dẫu mai tan vỡ — vẫn còn hôm nay!
Ngày 6/4/2026
Thiên Ân ( TP.Hồ Chí Minh)

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm