Poem logo
Poem logo

ngày anh về

Tác giả: Bảo Giang
Ngày… anh về.


Ngày anh về giữa hai hàng nến.
Người lính gác nước mắt hai hàng,
Trên áo quan lá cờ Tổ Quốc,
Đưa Anh về giã biệt quê hương.

Thân xác Này gởi cho trần thế,
Phần hồn linh đi với non sông,
Người ở lại, ôm con khóc mếu.
Nắng chiều tan, cuộc chiến chưa tàn.
*
**

Anh ra đi, chẳng quay về nữa.
Hòa bình ơi, hoa đã nở chưa?
Đường hôm nay sao nhiều nước mắt,
Cho người người buốt rát con tim.



Kìa người đi, đi vào đất mẹ ,
Anh gởi lòng về với giang sơn.
Ước ngày mai quê tràn nắng mới .
Cho từng người bước tới tương lai.

Việt Nam ơi, đây ngày mới đến,
Nắng đã về bóng tối tan đi.
Ai nghẹn ngào giữa hai hàng nến.
Ôi lời cầu với tiếng loa vang.
*
**
Anh hỡi anh, mặt trời vẫn sáng,
Gió mưa chiều, nắng sớm còn đây.
Bạn bè về trên vai áo trận,
Cớ sao anh lặng lẽ không lời.

Ngoài xa kia còn vang tiếng hát,
Sát bên hè lại tiếng kèn run.
Khóc thương anh đường mây quá vội,
Cho bao người ở lại đau thương.


Kìa vợ hiền, đàn con khóc mếu,
Đây nắng trời vỡ vụn trên cao.
Bao nước mắt vương tràn lối xóm,
Cho trời cao mưa nắng nghẹn lòng.
*
**
Anh hỡi anh khi nào trở lại,
Cho làng thôn đón ánh trăng thanh.
Hay người đi sẽ không về nữa,
Mặc người chờ sống với đau thương.

Anh còn nhớ hôm nào chung bước,
Đường Xuân Lộc tiếng cuốc vang vang.
Ngày phá rừng đêm về đèn sách,
Bên lớp bạn chung gánh đến trường.

Ta bên nhau đêm ngày bước tới,
Ước một mai nắng mới vươn lên.
Có ai ngờ một chiều nắng đỏ,
Người bỏ lớp, vui voi xa trường.


Bởi mũ cối dép râu tìm đến,
Chúng thụt thò tiếng súng trong đêm.
Anh vì nước rời trường, xa bạn,
Bước lên đường sống với giang sơn.

Ngày Anh đi vai mang mộng ước,
Cho đường nam núi bắc, đan tay.
Cho dân làng yên vui cày cấy,
Cho non nước bước tới thanh bình.
*
**
Than ôi,
Từ vạn cổ, nhân sinh hữu hạn,
Hôm nay gặp, tay nắm lấy tay.
Mai tiễn biệt, mỗi người một ngả.
Cho nước mắt trải khắp sơn hà.

Đường Anh đi ước ngày mai sáng,
Cho dân ta bước với nắng vàng,
Trời ở đó, ngàn mây nắng ấm,
Cho muôn lòng hướng tới tương lai.

Có ai ngờ, anh không về nữa,
Nắng mưa chiều lớp lớp rưng rơi.
Mái nhà xưa trăng soi lẻ bóng,
Cha mẹ già cột sống đơn côi.


Đàn em nhỏ đứng chờ trước ngõ,
Ước theo anh nối gót lên đường.
Cho tiếng hát miên trường không đổi,
Cho quê ta hướng tới thái hòa.

*
**
Ngày Anh đi, còn đây Tình Nước,
Với muôn người vững bước giang sơn.
Đường Anh đi quê hương ngời sáng
Bước Anh về tiếng hát vang vang.

Bảo Giang. 2020

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm