k h ô n g n g ủ
Có một lần
ta đã bước qua nhau
Hai đôi chân
đi ngược về hai phía
Quên mất từng
yêu thương như thể
Chẳng bao giờ có
khoảng trống mênh mông...
Có lần nào
tự hỏi lòng tiếc không?
Khi chông chênh,
khi một mình lạnh vắng
Khi nỗi nhớ
chìm trong thầm lặng
Khi không nhau,
trời bỗng nổi gió giông
Mùa theo mùa,
đâu còn những đợi trông
Dẫu nắng mưa,
sáng rồi sầm sập tối
Chỉ lối mòn với
guộc gầy bước vội
Vợi vời kia
Một chữ "đã" ... Tình phai?
Đã bao lần
tự hỏi lòng nhớ ai
Người đã tặng
lời yêu thương tha thiết
Hẹn cùng nhau
dệt giấc mơ đẹp tuyệt
Mà bay xa
như một cánh thiên di...
Rồi cuộc đời
cứ để gió cuốn đi
Bao yêu thương,
bao hoài niệm cũ
Xếp gọn gàng
trong vương quốc không ngủ
Bởi vì yêu, ta sẽ thức suốt đời!
Đ.A.T🍁🍂