sân cũ
SÂN CŨ
Em về, sân cũ không người
Phượng im, ve cũng quên lời đã kêu
Áo xưa treo giữa nắng chiều
Bay không hết gió… rơi đều vào không
Bàn tay chạm nửa cánh hồng
Phấn bay còn trắng… mà lòng đã xa
Hàng cây đứng nhớ chính ta
Gọi tên, không tiếng, nhạt nhòa dấu môi
Em về như thể chưa rời
Mà sao từng bước… lạc rồi chính em
Đường thơ cỏ mọc héo thềm
Sân si đầy gió ngả nghiêng guộc gầy
Áo tình xô giạt hồn cây
Đôi môi run rẩy mảy may giấu mình
Thói đời quầng tối rập rình
Giấc mơ ám ảnh tội tình cho ai ?
Em về đốt cháy hình hài
Xưa tan mộng mị hồn ai chia lìa
Mặn lòng giọt đắng sớt chia
Nép ngôn từ lạ trăng khuya khép hờ
Ngày 29/4/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh)
|
Bài này đã được xem 2 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|