giấc ngủ nghìn trùng
(B)Giấc Ngủ Nghìn Trùng(/B)
Đêm buông xuống, lạnh từng làn sương mỏng
Gió u sầu len lỏi buốt tim tôi
Phố im lìm như chưa từng sự sống
Chỉ nỗi buồn ở lại với đơn côi.
Anh đã khuất sau chân trời xa thẳm
Bỏ lại đây khoảng trống chẳng thể đầy
Em ngồi đếm những nhịp đời lặng lẽ
Nghe thời gian rơi vỡ trên bàn tay.
Nửa mê say, nửa tỉnh giữa hư vô
Giấc ngủ đến chập chờn như sương khói
Ta thấy nhau về qua miền ký ức
Nhưng nghẹn ngào... chẳng thể thốt nên lời.
Bóng anh đó mà sao xa vời vợi
Như trăng gầy treo lạc giữa trời đêm
Chạm tay vào chỉ là hư ảnh cũ
Rồi tan đi theo giấc mộng êm đềm.
Mộng mị tan, giật mình trong khoảng vắng
Để sương ngoài hiên ướt lạnh cả vai gầy
Anh không đến dù trong mơ rất thực
Chỉ cô đơn còn ở lại nơi này.
Đêm vẫn thế, dài như không có cuối
Nỗi nhớ không tên, biết gửi vào đâu?
Một giấc ngủ mà nghìn trùng xa cách
Ta mất nhau giữa vạn nẻo u sầu...
Một đời người... thiếu vắng một người quen.
Ngủ đi anh...
Dưới chân trời... sương vẫn rụng bên thềm.
Jun 25, 2022
Viễn Phương (OVQ)