bên hiên nhà
BÊN HIÊN NHÀ
*** Thơ Bát ngôn ***
(Gieo vần ôm)
Trời đổ trận mưa to như trút
Cơn gió tìm dấu cũ nức nở than
Tiếng vọng lên tới tận mãi mây ngàn
Chiếc lá rụng cũng bay đâu mất hút
Trời quang tạnh cỏ xanh buông ngạo mạn
Vẫn vẹn nguyên không một chút tróc sần
Nhiều khóm hoa nhìn váy áo tủi thân
Tỏa hương ngát khéo che đi buồn nản
Như bức họa vẽ lâu trong cẩn thận
Năm tháng trôi rồi cũng thấm hữu tình
Cũng đan xen khi tựa bóng nương hình
Lặng thầm hứa gói vào nơi vương vấn
Một sớm vắng khu vườn vừa thức tỉnh
Hương nhẹ bay theo gió mộng trời xa
Tiếng nhỏ to trên những gốc cây già
Bầy ve hỏi sao không còn thanh tịnh
Gói ghém hết những vui buồn mới lạ
Năm tháng trôi nếm trải đủ thăng trầm
Lại ngồi đây lặng lẽ khẽ thì thầm
Luôn tự nhủ sống không nên buông thả.
22/05/2026
Nguyên Hữu