Poem logo
Poem logo

báo đời

Tác giả: Cung Fa
Hẳn là ngươi sướng trong cơn bất hạnh,
Nên thèm thuồng đẻ đái gấp khổ đau,
Và quyết chí truyền khốn khó đời sau,
Vỗ ngực rằng đó là điều tôn quý.

Luôn lạy trời xin đời thôi bi lụy,
Ngươi mộng sâu rằng người mãi cưu nhau,
Vững tin rằng may mắn khắp quanh đầu,
Chờ đúng ngày chúng sẽ sà bay xuống.

Nạn tới rồi, đôi tay ngươi luống cuống,
Đôi chân ngươi run rẩy, ngực nhói đau,
Và ngớ ngẩn thốt dở dại những câu:
“Nào có ngờ điều không may lại đến...”

Thực tế khốc tàn, có đâu như phim sến.
Quá nửa đời sao chẳng bớt ngô nghê?
Tấn thảm kịch tiếp diễn, hóa chuyện hề;
Nạn cá nhân thành vấn đề tập thể.

Giống vô tri muôn đời hoài cứ thế,
Vẫn khóc ròng oán đói khát, bệnh đau.
Đời của chúng lầm lạc chẳng về đâu,
Nhưng chúng vẫn khát truyền di thống khổ.

Kinh dị hơn phim Mỹ luôn rồi chớ?!
Phật chào thua lũ dấm dớ dở hơi.
Bản thân ông cắt đứt mối dây đời,
Họ tự quấn kín người, mong Phật cứu.

Kiếp lông bông lại lắng lo tuyệt tự,
Phải đẻ như ruồi, gián, chuột tràn lan.
À thì ra những báo thủ lang bang,
Họ sướng nhất, không cần ta khóc giúp.
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm