nhân chứng
Chiều đứng bên dòng sông
Ngóng về lòng thành phố
Tà dương buông kín bờ
Mùa hè buồn sóng vỗ.
Cầu tình xây dang dở
Hoang phế nằm chơ vơ
Bốn tay lạnh thẫn thờ
Chẳng thiết tìm hơi nóng.
Giấc trưa còn khao khát
Xoá muộn phiền xa xôi
Nhưng bóng tối xuống rồi
Lòng họ, thôi cũng khác.
Gió sông trôi lãng đãng
Bước chân người rời nhau
Lần lữa vơi mối sầu
Mai sau dần quên hết.
*
Nhưng tôi đã chứng kiến
Một khung cảnh vàng son
Vương vấn mãi tâm hồn.