Poem logo
Poem logo

hoa cam giả

Không phải là mặt trăng, tôi nói với bạn.
Chính những bông hoa ấy
rọi sáng cái sân

Tôi ghét chúng.
Tôi ghét chúng như ghét tình dục,
cái miệng gã đàn ông
dán chặt vào miệng tôi, cơ thể
gã đàn ông nằm bất động—

và tiếng rên luôn thóat ra
thấp kém, nhục nhã
tiền đề của hợp hoan—

đêm nay trong tâm trí tôi
tôi nghe câu hỏi và theo đuổi câu trả lời
hợp nhất trong một thanh âm
nó rướn lên, rướn lên, và rồi tách ra làm hai bản thể cũ xưa
những đối kháng mệt mỏi. Bạn thấy chưa?
Chúng ta đã bị lừa.
Và mùi hoa cam giả
len lỏi qua cửa sổ.

Làm thế nào tôi có thể nghỉ ngơi?
Làm thế nào tôi có thể hài lòng
khi vẫn còn
cái mùi kia trên thế gian?

17/8/2023
Trần Đức Phổ phỏng dịch
.

MOCK ORANGE
By Louise Glück

It is not the moon, I tell you.
It is these flowers
lighting the yard.

I hate them.
I hate them as I hate sex,
the man’s mouth
sealing my mouth, the man’s
paralyzing body—

and the cry that always escapes,
the low, humiliating
premise of union—

In my mind tonight
I hear the question and pursuing answer
fused in one sound
that mounts and mounts and then
is split into the old selves,
the tired antagonisms. Do you see?
We were made fools of.
And the scent of mock orange
drifts through the window.

How can I rest?
How can I be content
when there is still
that odor in the world?
Source: The First Four Books of Poetry (The Ecco Press, 1995)
.
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm