bậu còn thương "bậu"
Bậu Còn Thương "Bậu"
Đừng trách gì nhau đừng trách nhé
Bậu còn thương "Bậu" phải không nào
Ta cùng đi kiếm ngàn huyền diệu
Để có phôi phai cõi nhiệm mầu
Gom hết yêu thương về một phía
"Bậu" lo Bậu lắng như ban đầu
Lo chiều không nắng trời lành lạnh
Gió thổi buồn tung nhung nhớ vào
Lo kẻ chung quanh làm Bậu giận
Một mình thui thủi mộng chiêm bao
Không ai lên tiếng xua hờn dỗi
Ngủ giấc gập ghềnh trăn trở đau
Lo sáng ngày mai người dậy trễ
Bỏ ăn cơn đói xót xa bào
Dào dào gương mặt buồn vương vấn
Lòng "Bậu" này đây tan nát nhầu
Lo lá thu sầu rơi rớt phủ
Đường đi chân bước chẳng mau mau
Chậm dòng suy tưởng ngưng ngang việc
Vất vả Bậu rồi vóc dáng hao
"Bậu" chẳng kề bên cùng với Bậu
Xin đừng, đừng hỏi cớ vì sao
Ngàn năm mây gió còn lưu luyến
Thì cả cuộc đời vẫn có nhau
Hãy hứa Bậu ơi không được nhắc
Chữ duyên chữ nợ bỏ đằng sau
Trăm năm đôi chữ hai mình khắc
Vào mặt bên trong cau với trầu
Thu Vàng