Poem logo
Poem logo

bóng tàu vời xa 2

Tác giả: Thiên Ân
BÓNG TÀU VỜI XA 2
Con tàu chở bóng người đi mãi
Biển chiều nghiêng xuống phía chân mây
Sóng xa lớp lớp buồn không nói
Gió lạnh trùng khơi thổi tháng ngày.

Hải âu trắng lạc vùng sương bạc
Chao cánh bên trời mấy dặm xanh
Núi đứng âm thầm nghe biển hát
Mây sầu chất ngất phía đầu ghềnh.

Ngày cũ đã chìm trong nước biếc
Bến xưa còn đọng ánh hoàng hôn
Mười năm cỏ mọc đầy thương tiếc
Gọi mãi tên người giữa sóng cồn.

Con tàu khuất nẻo về xa thẳm
Để lại hồn ai giữa bãi bờ
Trăng muộn lơ lửng trên đầu sóng
Rắc xuống lòng sầu những ý thơ.

Kỷ niệm âm thầm như muối biển
Mặn lòng qua hết mấy mùa trăng
Bao lời hẹn cũ theo mây khuất
Trôi giữa vô cùng gió bâng khuâng

Ta đứng bên trời nghe biển rộng
Nghe thời gian chảy dưới chân không
Bóng người năm ấy xa biền biệt
Chỉ có mây sầu trắng bến sông.

Đêm xuống biển mang nghìn tuổi nhớ
Sao trời rơi lạnh giữa hư vô
Con tàu một thuở đi không lại
Để bóng chiều nghiêng mãi giấc mơ.
Ngày 6/7/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm