ai đàn ai hát níu xuân xanh
Nhạc vừa bật…
Tiếng hát trầm buồn của người ca sĩ cũ ngân lên:
- Nếu anh còn trẻ như năm cũ
Quyết đón em về sống với anh
Những khi chiều vàng phơ phớt đến
Anh đàn em hát níu xuân xanh…
Nghe xong, cô gái chống cằm, nhấp ngụm cà phê rồi thở dài:
- Anh có đàn… rã cả tay.
- Em có hát… khan cả tiếng.
Xuân xanh vẫn cứ lặng lẽ xách va - li bỏ đi.
Chàng trai gật gù:
- Chuẩn!
Bằng chứng rõ như ban ngày…
Người làm thơ đã thành người thiên cổ.
Người phổ nhạc thì cũng.. Nghìn Trùng Xa Cách lâu rồi.
Xuân xanh nghe xong chỉ biết mỉm cười:
- Xin lỗi nhé, tôi không ký hợp đồng với ai cả!
Nhạc bỗng tắt.
Im lặng vài giây.
Rổi cô gái bấm điện thoại.
Giọng hát AI … ngọt ngào cất lên:
- Anh không còn trẻ như năm cũ
Quyết đón AI về sống với anh
Những khi chiều vàng phơ phất đến
AI đàn… Ai hát… níu xuân xanh
Nghe đến câu cuối cô gái cười nghiêng ngả:
- Thấy chưa? AI biết đâu.. níu được xuân xanh!
Chàng trai ôm tách cà phê, mặt dài gần bằng… bản nhạc!
Hai tách cà phê còn nghi ngút khói.
Buổi sáng đầu tuần tháng tám vẫn thơm mùi hoa sữa.
Ngoài hiên gió vẫn đi ngang, nhưng chẳng biết chuyện gì.
Họ không phải tình nhân. Nhưng nhìn xa… ai cũng tưởng.
Mới hôm qua:
- Nàng mê thơ
- Chàng mê nhạc
Hôm nay:
- Cả hai cùng mê… AI.
Vì:
- AI biết làm thơ.
- AI biết phổ nhạc.
- AI biết hát.
- AI biết sửa ảnh.
- Biết kể chuyện.
- Biết an ủi, dỗ ngọt, vỗ về…
…
Thiếu điều… biết pha cà phê nữa thôi!
Chàng trai chợt ngẫm nghĩ:
- Mai mốt AI biết pha cà phê thật, thì chắc tụi mình … thất nghiệp cảm xúc mất!
Cô gái lắc đầu:
- Không đâu…
AI có thể làm đủ thứ…
Nhưng không thể uống dùm mình tách cà phê nóng được đâu.
Không ngửi được mùi hoa sữa đầu mùa.
Không nghe được tiếng lá rơi mà bâng khuâng.
Mà cũng chẳng thể thay mình… rung động.
Gió ngoài hiên nghe vậy. Khoái chí thổi một vòng qua tán cây rồi cười lên… hích hích!
Ngày xưa, người ta từng nói:
- Đố ai quét sạch lá rừng
Để em khuyên gió, gió đừng rung cây.
Bây giờ thì khác.
Có người cười bảo:
- Chỉ cần AI búng nhẹ tay
Bao nhiêu rừng lá… bay ngay tức thì!
Gió nghe xong liền phản đối :
- Bay thì bay trên màn hình thôi nhé!
Lá thật vẫn thích ở lại trên cành.
Để mùa thu còn có việc mà đến.
Để thi sĩ còn có thơ mà viết.
Để nhạc sĩ còn có giai điệu mà ngân.
…
Bởi cuối cùng…
Những nụ cười của con người… vẫn là bản thảo duy nhất không cần cập nhật.
Chiếc Lá (Cuối Mùa Thu)