phân vân
Phân vân!
.....
Anh gặp một người giữa trời chiều nghiêng nắng,
Nụ cười hiền như bóng dáng ngày xưa.
Ánh mắt ấy làm lòng anh lặng đắng,
Tựa một mùa đã cũ bỗng quay về.
.....
Người nói chuyện bằng giọng quen đến lạ,
Từng cử chỉ như em của hôm nào.
Anh bối rối giữa bộn bề ký ức,
Ngỡ tim mình vừa chạm lại chiêm bao.
.....
Anh thương người, hay thương điều đã mất?
Nhớ người ta, hay nhớ bóng hình em?
Mỗi đêm xuống, lòng tự mình chất vấn,
Bao câu hỏi chẳng thể gọi thành tên.
.....
Có những lúc thấy lòng vui rất khẽ,
Chỉ vì người gửi một tiếng hỏi han.
Nhưng rồi lại giật mình trong khoảnh khắc,
Sợ trái tim đang lạc giữa mơ màng.
.....
Người đâu phải là em của năm ấy,
Dẫu đôi lần mang nét giống vô tình.
Mà tình yêu đâu thể vì tương tự,
Để một đời gửi gắm cả niềm tin.
.....
Anh sợ nhất là ngày người nhận lấy
Một tấm lòng còn sót những vết thương.
Anh sợ nhất là điều anh đang giữ
Chỉ là nhớ, chẳng phải thật yêu thương.
.....
Nên anh vẫn đứng bên bờ suy nghĩ,
Giữa cảm xúc và ký ức xa xôi.
Thương một người mang dáng hình quen thuộc,
Hay thật lòng đã rung động mất rồi?
.....
Đến bao giờ trái tim thôi lặng lẽ,
Mới trả lời điều anh vẫn phân vân:
Là yêu người bằng những gì hiện hữu,
Hay yêu một bóng hình ở trong tâm...