dòng suối lỡ duyên
DÒNG SUỐI LỠ DUYÊN
*** Thơ tự do ***
(Gieo vần lưng)
Em ngồi bên suối vắng
Cô đơn, lặng lẽ cảnh
Tóc mềm che ánh mắt hờn tủi
Buồn mây lủi thủi tìm đến
Chiều buông quyện dòng thác
Chơi khúc nhạc sầu lắng
Nương nhờ dòng nước trắng một đời trôi nổi
Chảy dài mãi nỗi niềm xưa cũ
Gió cứ như chủ nhà vậy đấy
Chỗ nào cũng thấy dừng chân lại
Không biết ngại ngùng á
Nằm tềnh ềnh nơi phiến đá khều nghịch đầu con sóng
Chiếc lá hỏng rơi xuống
Còn ngang bướng bay ngược
Chạm mặt nước òa khóc
Than chưa vàng bỗng chốc nổi trìm vùi dập
Thương đôi mắt nấp sau sợi tóc
Âm thầm trách móc giọt lệ đắng
Mang nỗi nhớ không đặng nhoẹt nhòe giấc mộng
Dài thêm tháng năm sống lòng đau tê tái.
14-09-2026
Nguyên Hữu