ngọn gió đi hoang
NGỌN GIÓ ĐI HOANG
Bởi cõi trần ai quá ngặt nghèo
Nên đời buộc thắt giữa vòng eo
Đầu hôm chủ nợ vào sân mắng
Cạnh buổi tình nhân tới ngõ đèo
Vẫn thói lăng loàn chưa bỏ được
Khi lòng thổn thức mãi còn đeo
Từ hôm gió bỏ chiều phiêu lãng
Sóng cả mình ta lặng lẽ chèo ./.
LCT 19/O9/2O26
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tiến Cảnh
|
|
|
|