nhặt lá chiều.
Tác giả:
Cong Chinh (CH2)
Nhặt lá chiều. Nhặt lá gió rơi ở phố mình. Lá xanh lá đỏ thật đẹp xinh. Nhưng nào mấy ai có để ý. Để gió thổi đi cả bóng hình. Nhặt nắng đang rơi ở góc nhà. Nắng rơi ngay cửa chẳng đâu...
|
nhàn viễn xứ
Tác giả:
Cong Chinh (CH2)
Nhàn viễn xứ. Hai gìa một xế một Canon. Chiều xuống leo cố tới đỉnh non. Cây hoa cảnh vật, đường thanh vắng. Leo dốc trèo non, lối đã mòn. Thu hình hồ vịt, đông bông tuyết. Xuân vít cành mai, hạ...
|
nhắn thu.
Tác giả:
Cong Chinh (CH2)
Nhắn Thu. Thu ơi anh bảo thu này... Sao em đẹp thế để say bao người? Núi vàng thiên hạ chơi vơi. Hây hây gió thổi dậy khơi tình nồng. Vạt nắng toả chiếu tươi hồng. Mát rượi khe suối anh trông...
|
nhậu đã... kẻo hết mồi...
Tác giả:
Cong Chinh (CH2)
Nhậu đã... Kẻo hết mồi... Cho dù hoàn cảnh có ra sao. Đi trong trần thế vẫn tự hào. Chân ta, ta đứng chẳng nhăn nhó. Mặc họ chỗ đứng thấp hay cao. Trần gian nhốn nháo thường khoe hay. Khoe...
|
nhân qủa.
Tác giả:
Cong Chinh (CH2)
Nhân Qủa. Nhìn xem nhân thế nhiễu nhương. Quy về một mối tơ vương oán đền. Dù người ở dưới hay trên. Nhân nào quả nấy đáp đền trước sau... Hôm qua xô đạp thị mầu. Hôm nay người đạp, chẳng cầu...
|
nhân nghĩa.
Tác giả:
Cong Chinh (CH2)
Nhân nghĩa. Hiện tại nói cười với tôi. Còn hơn hoa đỏ bỏ nơi huyệt mồ. Nơi ấy chỉ là điểm tô. Có thể gai nhọn ghim vô tim này. Mời nhau nửa chén đắng cay. Uống sùi bọt mép đời này nhiễu...
|
nhắn người... nên thơ...
Tác giả:
Cong Chinh (CH2)
Nhắn người... Nên thơ... Thoảng nghe tiếng vọng xa buồn. Hình như lại có, ngọn nguồn đâu đây. Phải không hỡi áng chiều mây. Xin tưới cho mát bóng gầy liêu xiêu. Mây bảo: Có lẽ vì yêu. Nên trăng ảm...
|
nhẩn nha!
Tác giả:
Cong Chinh (CH2)
Nhẩn nha! Cuộc đời còn có bao nhiêu. Hãy bước tới trước, gác điều sau lưng. Trải qua khó nhọc thì mừng. Quay đầu trở lại... Xin đừng nghĩ thêm... Thế trần chẳng có chỗ êm. Đâu cũng khó...
|
nhậu đĩa buồn...
Tác giả:
Cong Chinh (CH2)
Nhậu Đĩa Buồn... Gom nỗi buồn đưa lên giữa trời phơi. Cho nắng thiêu khô cái buồn đời. Chiều tối thu lại... nhâm nhi nhé... Buồn khô còn chút... Cái vị đời... Cụng ly cùng gío mây ơi! Hôm...
|
nhận hay chối bỏ...
Tác giả:
Cong Chinh (CH2)
Nhận hay Chối bỏ... Là hạt nảy mầm vào đời. Lá non hướng thẳng bầu Trời cao xanh. Rễ gốc bám đất bẩn tanh. Nhưng từ đất ấy biến thành nhựa tươi... Mầm cây: Hình ảnh con người. Mắt tai luôn...
|