Không sợ dù trời mưa hay trời nắng Bị thời gian coi thường hay quí trọng Thuộc về loài cỏ dại hoặc loài hoa?
Không phải ngẫu nhiên tôi có mặt trên đời Vui với gió lành, trời trong, biển rộng Bởi giữa màn đêm, tối đen, nheo nhóc Ai biết mai kia tôi tỏ khúc quay về?
Em chỉ bay trong giấc mộng mà thôi Bài hát cổ xưa trong Kinh Thánh Có quá ít điều thú vị và đêm đen Không nói năng một điều gì?
Không nghĩ rằng sẽ để lại sau mình dấu vết Chính vì thế mà sau này anh cảm thấy buồn nôn Trong thơ văn mà em say đắm đã từng Quẳng anh vào nhóm các nhà thơ mới như thùng rác...
Không thế gian này, không thế giới nọ Bóng tối bên trong và sự khốn cùng Và hững hờ với châu báu trần gian Để trống vắng với mọi nguồn cảm xúc
Không thể có không thời gian ngoài vật chất Không tồn tại hai hình thức là hư vô Nhưng tâm hồn anh mãi mãi và vô cùng Vượt ra Vũ Trụ ...của tồn tại bao la.
Không phải tình yêu mà bài hát về tình Không phải cỏ hoa mà tên gọi loài hoa cỏ. Đã đến đây rồi chia tay lặng lẽ Vĩnh biệt tất cả những gì đáng yêu…
Không phải mọi người mất ngủ đều hiểu được Rằng giấc ngủ say làm người ta khao khát Kẻ u mê ngủ bằng giấc ngủ chết Bằng cái nhìn trống rỗng trong đôi mắt.
Không quyến luyến, ấy là tình thương cao cả Từ bi là nhận ra bản chất của luân hồi Vui thông cảm là niềm vui không bờ bến Xả bỏ hoàn toàn là vị giải thoát thanh cao.
Tôi muốn gọi Vũ Trụ nhỏ và lớn ĐẠO là phương cách nhìn nhận sự thật TÂM là cách ta nhìn nhận chính mình Không nhận ra thực tại là giải thoát...