Sáng mai thức dậy đời sẽ khác mà em Nhưng từ cái giới hạn không rõ ràng đã mất Giới hạn giữa cuộc đời và cái chết, nơi hai đứa chúng mình. Vẫn có điều gì còn lại trong ánh bình minh
Sau cánh cửa đều vô nghĩa Nhất là lời hạnh phúc Chỉ trong nhà vệ sinh Và bạn hãy trở về ngay.
Sao anh lấy cô đứng đường làm vợ? Tôi cười đáp: Thì các ông biết đấy Tôi trót khổ vì nghe theo lẽ phải Giờ tôi thử vận may - làm ngược lại.
Sao cuộc đời kết thúc nhanh quá vậy Anh đã già mà em đâu nhận thấy Mà, có thể là em vẫn nhận ra? Về điều gì ư – chỉ ta biết thôi mà.
Sao tất cả đi qua rồi mắt hẳn Tất cả vội vàng rồi biến mất tăm? Hiện tại luôn luôn là điểm bắt đầu Bắt đầu cái sống - Bắt đầu cái chết.
Phong lưu thiên hạ nghe chừng ít Lễ nghĩa muốn thôi, thôi chẳng dứt Nợ nần vay trả khất quanh co! Sắp sửa cành nêu, xuân đón chúa.
Sao chẳng về đây bắt bướm vàng Nhốt vào tay áo thả ra xem Ta muốn riết mây, cùng gió lượn Cùng mùi cỏ lạ không phấn son...
Sao Ta cưới đĩ làm vợ cho mình Phụ nữ do trời sinh ra thế cả Gương mặt tôi đen đi vì đau khổ Để trí tuệ đi trên đường điên loạn...
Saraha người là bậc thầy mật tông hiện đại Người đã tìm thấy bạn tình của linh hồn Tình yêu vô biên, vĩ đại, mà hiếm xảy ra ở trái đất Cô ấy đã dạy anh ta Mật tông mà chỉ phụ nữ mới có thể...
Tôi nói có tình yêu Chân Thật và thèm khát Dục Bước đầu theo hướng chân lý nhiều nguyên tắc chấp nhận Sau đó nói Chân Lý cần phải phá hủy cái Phi Để chấp nhận thực tại dường như vốn có của nó...