Ôi đêm này tuyệt vời Đêm dịu dàng âu yếm Tôi với người yêu tôi Nâng chén tình uống cạn.
Ôi đêm, ngươi hạnh phúc và ngươi sáng hơn Hơn cả ngày hạnh phúc và sáng nhất Bằng lòng nghe giai điệu để thay cho Những lời thơ trong lòng đang kìm nén.
Ôi! đừng hỏi nhiều về tuổi trẻ của tôi Từ lời nói này, nó có vẻ lạ lùng. Qua bài hát của tôi, được viết trên phiến đá của thời đại này. Ôi! bài hát của tôi!
Không ao ước nào làm mở miệng tôi Cho tôi hát những gì về nó...? Ôi! trái tim tôi, anh biết đó là mùa xuân Tôi được sinh ra dành cho cõi hư vô...
Ôi! tiếng lòng của tôi hay Mẹ Trái Đất Rằng tôi không cô đơn ở Hoàn Vũ này Ngài trả lời tôi! Đó là sự cao thượng Mỗi ngôi sao đều mang linh hồn cô đơn.
Ôi Vũ Trụ những Vì Sao liên kết Được sinh ra và chết trong cuộc đời Giữa không gian – màu đen và tĩnh lặng Đến muôn đời Vũ Trụ – Nhớ Ta chăng...?
Ôi những linh hồn to lớn kia ơi Trái đất đã làm linh hồn chật chội Bằng bàn tay vô hình Mẹ giữ ta Ta có đây làm đầy cả Vũ Trụ.
Ôi những bài thơ của thế gian Ngợi ca lên những điều giả dối Hình như tất cả được trang điểm Nhưng không ai hiểu tôi muốn gì?
Ôi trò chơi của tâm trí, Thế giới thật buồn họ tìm về ảo ảnh Nhưng họ không biết được rằng, Ta cũng đang sống trong thế giới ảo ảnh.
Ôi những bài thơ tình của thế kỷ Cho những đầu óc được Mẹ ban tặng Tình vô biên như lời riêng Mẹ vậy Bàn tay vô hình Mẹ ôm lấy ta.