Ta sốt ruột và hối thúc phận số Ta biết rằng sắp tới đời vui vẻ Những gì ta đã mơ – đều sụp đổ Không như những gì có từ trước đó.
Ta sẽ về khi hoa nở trên cành Chỉ có điều ước trong ánh bình minh Đừng thức dậy những giấc mơ đã tắt Đừng khơi lên mộng ước đã không thành .
Ta thấy rằng Vũ Trụ này giản đơn Như đường tròn tìm ra điểm bắt đầu Rồi mọi thứ đều đi về điểm cuối Đố ai ?Nhận ra Vũ Trụ đơn giản...
Ta sống trong vũ trụ đang giãn nở Những nhà thiên văn nói như vậy đó Như giữa rừng xa lấp lánh giọt sương Còn ẩn giấu điều gì rất thầm kín...
Ta phải thoát khỏi điều đã biết Và luôn trong trạng thái không biết Cả ghét và yêu sôi sục trong lòng tôi Người hỏi “tại vì sao” ư?. Tôi không biết
Ta sẽ gọi Ngài là Cha "không" biết Và ta sẽ gọi là Mẹ "có" biết Không trong có và có cũng như không Thật ra ta ở đây cũng như vậy...
Ta sẽ về bên kia núi, Trăng ơi! Trăng cũng về theo, mộng song hành Đêm lại rồi đêm ta sánh bước, Trăng là ta hay mang màu tuyết lạnh...
Ta nuốt chửng khoảng không trong rạo rực Siết cả núi, mây, cả những vì sao. Trong bóng tối của cái ôm quyện chặt Ta ôm choàng cả thế giới vô biên.
Ta thấy mây bay với cái chóp cam vàng Làm bài thơ của kẻ mộng du nhợt nhạt Và ngạc nhiên thay ta ghi lại lời nàng Mặt trăng và những cái nhìn Ta tìm kiếm...
Ta quyết định vẽ bức chân dung vĩ đại Rằng thượng đế và satan trong con người Ta bắt đầu vẽ bức tranh bằng một nửa tích cực Rồi họa lại hóa thân nửa còn lại bằng tiêu cực