Và nếu như em hiểu những lời anh Thì anh lên đường đi vòng quanh trái đất Và thủ thỉ đọc thơ, khi về nhà mình Để cho em những thơ này lại đọc.
Những nhà thông thái từ lâu đi tìm Dấu vết của Chân lý bị bỏ quên Ông là người nghĩ về rượu đầu tiên Rồi ông cạn chén đến giọt cuối cùng Và hô to: “Chân lý đã được tìm!”
Có phải ngươi làm sống lại tâm linh? Có phải ngươi mở ra điều bí mật? Những bài ca thật điên dại, vô tình?.. Có phải ngươi tìm ra những bài hát Và kêu lên: “Trời! Không còn sa mạc!”
Và liệu ta có nhận thức được thế giới này Hay vẫn bí ẩn muôn đời, mãi mãi Câu hỏi của muôn kiếp, muôn đời? Và nếu như tình yêu chỉ là dối gian
Và người ta có lẽ nói rằng “Chao ôi, đồ nhảm nhí Phí lời để mà đi kể Để mà lừa dối nhân gian…”
Vĩnh biệt! Giờ tên em Anh không còn nhắc đến Không nhìn gương mặt em Và đừng đọc thơ anh
Và nhớ rằng! Hãy đặt mình trên kiến thức Về niềm hạnh phúc to lớn của người trần? Từ ánh bạc ngời hiện rõ những hoa văn Muốn nhìn thấy ta qua ánh sáng sau rèm.
Và nếu như tình yêu chỉ là dối gian Và nếu như cái chết là bình thường Thì điều gì sẽ đến với nhà thơ? Và nếu như tất cả đều yên giấc.
Có thể là tôi đúng Có thể là sai trong tôi Và có thể vừa sai vừa đúng Và làm gì có sai đúng ở đây.
Người Giữ Vườn tiếp Chuyện với "Vũ Trụ Xoắn". Tâm vô thức như một hệ thống ghi chép lại Lưu mọi sự việc diễn ra trong kiếp sống chúng ta Và không có quan toà nào khắc nghiệt hơn chính mình...